Có những người ở bên mình rất lâu, ấm áp và gần gũi như thể mãi mãi là điểm tựa cho mình những khi mỏi mệt, cô đơn. Nhưng tất cả chỉ dừng lại thế thôi. Không đi xa hơn được.Đôi lúc thấy tình cảm cũng tàn nhẫn quá. Rõ ràng là không yêu, nhưng cũng chẳng muốn đánh mất một mối quan hệ như thế, ích kỷ và tham lam cố giữ cho mình một hơi ấm dự phòng. Có những người rất tốt nhưng chẳng cách nào yêu được. Bởi vì tình yêu đâu có phân biệt tốt xấu, đâu cần lý lẽ ra sao. Nó chỉ như con ngựa bất kham chạy cho đến kiệt cùng thương nhớ.Có những người yêu mình. Nhưng mình không yêu họ. Có những người mình yêu. Nhưng mà chẳng yêu mình. Vì lẽ đó mà có tình yêu là có cô đơn.Có những người không yêu nhưng vẫn giữ một mối quan hệ dự phòng với bạn, để đến một ngày nào đó, khi gặp được người mà họ yêu thật sự, họ sẽ bỏ bạn mà đi. Thật ra thì có phải họ cô đơn không? Hay bởi vì ta đã cho họ cái quyền làm đau chính mình?Có những mối tình biết chắc là không có kết quả nhưng chúng ta vẫn cứ lao vào, bất chấp những nỗi đau mà bản thân phải giữ chặt một mình, đó không phải lỗi của số phận, đó là do sự chọn lựa của mỗi người.Vậy nên, đừng hi vọng nỗi đau của bạn sẽ khiến người nào đó thương xót hay hối hận, khi không có tình cảm, nỗi đau trong tình yêu chỉ là chuyện của một người.
No comments:
Post a Comment